[Đồng nhân Ma đạo tổ sư] Ác mộng (Tiết Hiểu Tiết)

Tác giả: Không Huyền Bạch Chỉ

Thể loại: Đồng nhân Ma đạo tổ sư, đoản văn, đam mỹ

CP: Tiết Dương x Hiểu Tinh Trần

Phần mềm chuyển ngữ: Quick Translator, Google Translate

Bản dịch chỉ đảm bảo chính xác 70%

Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác hoặc sử dụng vào mục đích thương mại.

Chủ nhà ship Tiết Hiểu. Ai anti Tiết Dương hay CP Tiết Hiểu thỉnh click back.

Xin cảm ơn!

——

Trời bên ngoài âm u, lạnh đến khiến người ta run sợ.

Tiết Dương ở trong phòng bọn hắn, đi tới đi lui, nếu ngươi nghĩ hắn đang tùy tiện đi lại, vậy thì ngươi nhầm rồi, hắn là đang bị kẹt ở đây.

“Gặp quỷ, chuyện gì thế này?” Tiết Dương có chút tức giận, tay phải nắm chặt, hung hăng nện tường, thanh âm rất vang, hắn lại càng phiền não, thét lên, “Hiểu Tinh Trần, đạo trưởng, ngươi có ở nhà không, này, xú nha đầu, có ở đây không?”

Người quen từ trong sương mù đi tới, mang theo nụ cười nhàn nhạt, điều này càng khiến Tiết Dương thêm chắc chắn, đây chỉ là một giấc mơ mà thôi, người kia sẽ không bao giờ cười với hắn như thế, cũng sẽ không có ánh mắt sáng ngời.

“A Dương.” Y gọi tên hắn, đó là hi vọng xa vời cuối cùng của hắn.

Đạo trưởng cứ như vậy đứng trước mặt hắn, nhẹ khẽ vuốt vuốt gò má hắn, rồi ôm Tiết Dương vào lòng: “Hôm nay sao lại tỉnh sớm vậy?” mang theo giọng nói phảng phất trước sau như một.

Tiết Dương được ôm cũng nở nụ cười, lần nào cũng chỉ có trong mơ, người này mới dùng vẻ mặt ôn hòa này nhìn hắn, hắn kéo tay áo y, đòi kẹo, có lẽ là bởi biết người này sẽ không cự tuyệt.

Trong mơ kẹo không có mùi vị, nhưng Tiết Dương vẫn ăn rất thỏa mãn.

Mái tóc mềm mại cọ cọ má Hiểu Tinh Trần, Tiết Dương khẽ tựa vào vai Hiểu Tinh Trần, hắn nói: “Đạo trưởng, ngươi đáp ứng ta rất nhiều chuyện, ngươi đều chưa làm được a.”

Đột nhiên, mọi thứ đều thay đổi.

Người kia rút bội kiếm, đặt bên cổ y, tất cả phát sinh trong nháy mắt, y bắt đầu khóc, hai hàng huyết lệ rơi vào trên mặt, thoạt nhìn rất đáng sợ.

“Tha cho ta đi, Tiết Dương.” Y nói, tuyệt vọng hít thở không thông, “Xin ngươi, tha cho ta đi.” Kiếm cứa vào cổ, thấm ra tia máu.

“Không được!” Tiết Dương sợ hãi kêu, hắn đã nghĩ muốn đoạt lại kiếm của y, lại thất thủ, người kia chết ngay trước mặt hắn. Máu tươi ấm áp nhuộm một thân, khiến hắn không nhịn được run rẩy.

Ác mộng vẫn luôn quấy nhiễu từ mười năm trước.

Hắn ôm lấy thi thể người kia, thi thể của y rất lạnh, tay y lại lạnh hơn, lạnh đến tận xương tủy, hắn từng lần một gọi tên người kia, nhưng không có ai trả lời.

Bóng tối bao trùm, tỉnh mộng.

Tiết Dương ngơ ngác từ trên giường đứng dậy, còn chưa tỉnh mộng hắn đưa tay sờ tỏa linh nang mang theo bên người, chốc lát an tâm.

Nhìn ngoài cửa sổ, sương mù dày đặc bao trùm Nghĩa Thành, thoạt nhìn rất thần bí, Tiết Dương đột nhiên nở nụ cười, chỉ cần người đó mau tới, người kia có thể giúp hắn chữa linh hồn Hiểu Tinh Trần, hắn đem tỏa linh nang dán tại ngực, càng nắm chặt.

Hắn cúi thấp đầu, lại cố chấp, vẫn không rơi nước mắt.

Advertisements

[Đồng nhân Ma đạo tổ sư] Vật sở hữu (Tiết Hiểu)

Tác giả: Không Huyền Bạch Chỉ

Thể loại: Đồng nhân Ma đạo tổ sư, đoản văn, đam mỹ

CP: Tiết Dương x Hiểu Tinh Trần

Phần mềm chuyển ngữ: Quick Translator, Google Translate

Bản dịch chỉ đảm bảo chính xác 80%

Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác hoặc sử dụng vào mục đích thương mại.

Chủ nhà ship Tiết Hiểu. Ai anti Tiết Dương hay CP Tiết Hiểu thỉnh click back.

Xin cảm ơn!

——

Giả thiết đạo trưởng sống lại, mang theo ký ức chuyển thế, hai người lại ở bên nhau.

Xong điều kiện tiền đề √

Vật sở hữu – Tiết Hiểu

Trời còn chưa sáng, mưa đã bắt đầu rơi, trong thư phòng cũng bị tiếng sấm ầm ầm làm điếc tai, tia chớp xé ngang bầu trời, trong nháy mắt trắng sáng, rồi lại chìm sâu trong bóng tối.

Người trên giường đã tỉnh, đại khái là thời gian dài bất an nên không ngủ được sâu, mà người nằm cạnh y, lộ ra đầy vết xanh tím trên lưng, vừa nhìn liền thấy vô cùng ái muội.

Ngón tay thiếu niên xẹt qua lưng y, tựa hồ đang thỏa mãn vết tích mình để lại, hắn nở nụ cười, lộ ra răng nanh, lập tức cắn lên cổ người kia, để lại thêm một dấu răng.

Có lẽ, hắn nên cảm tạ ông trời, trời cao cũng biết, trời thiếu hắn nhiều lắm, nên mới cho cơ hội để hắn và đạo trưởng sống lại, nên mới cho hắn thế giới tốt đẹp này, coi như là bồi thường.

Tiết Dương vô cùng vui vẻ, thậm chí một người cứ như vậy ngốc cười rộ lên, khuôn mặt tuấn tú lại đẹp thêm vài phần, hắn vuốt ve bàn tay Hiểu Tinh Trần, thuận tiện áp lòng bàn tay, hắn cao hơn y một chút, bàn tay cũng lớn hơn y một chút.

Ý xấu mà gãi gãi lòng bàn tay Hiểu Tinh Trần, Hiểu Tinh Trần chìm trong mộng sâu, không có phản ứng, Tiết Dương liền càng lấn tới, tứ chi dây dưa thân thể y, làn da trần trụi càng dính sát.

Nhiệt làm cho Tiết Dương mặt đỏ rần, người này cuối cùng cũng thuộc về hắn.

Hắn không cần ăn trộm cũng không cần chém giết, chỉ cần hắn vươn tay, người đó liền nắm lấy, người này đối với Tiết Dương mà nói, chính là người hắn thích nhất, cũng là người quan trọng nhất.

Sau một hồi làm xằng bậy vị đạo trưởng cũng mệt thảm tỉnh dậy, y mở mắt, trong mắt còn nhuộm thủy ý, khóe mắt có hơi hồng, đại khái là do đêm qua khóc, rên khẽ một tiếng, thanh âm cũng hơi khàn.

“Ngươi làm sao tỉnh sớm như vậy?” Cưng chiều, Hiểu Tinh Trần sờ sờ đầu Tiết Dương, rõ ràng đã sống hai đời, nhưng Tiết Dương vẫn giống như một đứa trẻ, ngọ nguậy trong lòng Hiểu Tinh Trần.

Hiểu Tinh Trần cũng không giận, ôm lấy Tiết Dương, càng rút ngắn khoảng cách hai người, y biết, Tiết Dương luôn thiếu cảm giác an toàn, cho nên, Hiểu Tinh Trần không mong cầu sự tin tưởng của hắn, mà là, đem sự tin tưởng của mình giao cho hắn.

Đều là người đã chết qua một lần, còn cần rối rắm cái gì? Người a, vì mình sống một lần, lại có cái gì không được, dù sao thế giới này thiếu ai, không phải đều vẫn là giống nhau, mặt trời mọc mặt trời lặn vẫn như trước, hoa nở hoa tàn.

“Hiểu Tinh Trần, ngươi là của ta.” Tiết Dương nâng đầu, trong ánh mắt là hình bóng Hiểu Tinh Trần, Tiết Dương là Hiểu Tinh Trần kiếp, kia Hiểu Tinh Trần lại làm sao không phải Tiết Dương kiếp, hắn vì y chấp nhất mười năm, cố chấp nửa đời trước cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Hiểu Tinh Trần nở nụ cười, hôn lên trán hắn: “Ừm, là của ngươi rồi.” Tiết Dương vẫn có thay đổi, coi như là hắn không xuống đất ngục ai vào địa ngục được rồi, cùng với hắn, cũng không có gì không tốt.

Y đã sớm nhận ra, y thích hắn, dù cho đã biết hắn là Tiết Dương, huống chi, đã được làm lại từ đầu.

“Cho nên…” Tiết Dương nghe thấy câu trả lời khiến hắn hài lòng, ngay cả trong giọng nói cũng tràn đầy vui vẻ, “Ta đói rồi, Hiểu Tinh Trần, chúng ta dậy ăn đi? Nha đầu A Thiến kia chắc còn đang ngủ, chúng ta không gọi nó, lén đi ăn.”

“Được, có điều, chúng ta sáng sớm đi mua kẹo cho cô bé a.” Hiểu Tinh Trần đồng ý, lại đưa ra ý kiến của mình, Tiết Dương bĩu môi, dường như có chút bất mãn, Hiểu Tinh Trần nhìn thấu ý tứ của hắn, “Đương nhiên, cũng có phần của ngươi.”

Tiết Dương nở nụ cười, hôn lên gò má Hiểu Tinh Trần.

Cuối cùng là Tiết Dương thu phục Hiểu Tinh Trần, hay là Hiểu Tinh Trần thuần hóa Tiết Dương, hai chuyện này cũng không có gì khác nhau, hai người đều được ở bên nhau là được rồi.

[Đồng nhân Ma đạo tổ sư] Dục vọng chiếm hữu (Tiết Hiểu)

Tác giả: Không Huyền Bạch Chỉ

Thể loại: Đồng nhân Ma đạo tổ sư, đoản văn, đam mỹ

CP: Tiết Dương x Hiểu Tinh Trần

Phần mềm chuyển ngữ: Quick Translator, Google Translate

Bản dịch chỉ đảm bảo chính xác 80%

Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác hoặc sử dụng vào mục đích thương mại.

Chủ nhà ship Tiết Hiểu. Ai anti Tiết Dương hay CP Tiết Hiểu thỉnh click back.

Xin cảm ơn!

——

Thiết lập giam giữ ← giả thiết khi đó Hiểu Tinh Trần tự sát không thành công, sau đó bị Tiết Dương giam giữ.

Dục vọng chiếm hữu – Tiết Hiểu

Cổ tay trắng nõn bị xiềng xích màu đen nặng nề khóa chặt, động tác giãy giụa khiến dây xích phát ra âm thanh vang vọng, người kia nửa quỳ, thân thể nghiêng về phía trước, y phục đã không còn nhìn ra màu sắc vốn có.

Vải trắng dùng để che mắt lại lần nữa bị miệng vết thương nhuốm đỏ, trên vai có vết thương, y không muốn cam chịu, nhưng cũng không thể không chấp nhận, y muốn chạy trốn.

Ha, một tiếng cười khẽ, Hiểu Tinh Trần ngừng lại, một đôi tay lạnh như băng đặt lên gò má của y, đầu ngón tay mơn trớn đôi mắt Hiểu Tinh Trần.

“Lại chảy máu rồi.” Tiết Dương than một câu, nghe không ra vui buồn, hắn tự tay tháo mảnh vải này, tùy tiện ném dưới  đất, lấy ra một mảnh mới, một lần nữa buộc lại.

Ngón tay trượt xuống, vết thương ở cổ đã kết vảy, sờ có hơi thô ráp, hắn hôn lên chỗ đó, đầu lưỡi trơn trượt, sau đó hắn ngừng lại: “Ngươi là của ta, không phải sao? Ngươi muốn trốn? Ngươi trốn không thoát.”

“Ta không phải là của ngươi, ta cũng sẽ bỏ trốn, tất cả chuyện này đều là ngươi si tâm vọng tưởng.” Hiểu Tinh Trần mở miệng đánh gãy lời Tiết Dương, lúc trước cắn vài thứ, miệng hơi khó khép lại, nhưng y vẫn kéo lên nụ cười mang theo khinh miệt.

Chát, bàn tay đánh lên khuôn mặt Hiểu Tinh Trần, trong nháy mắt trên mặt y phủ một vệt hồng, y cắn môi dưới, nhưng vẫn là có máu tươi từ khóe miệng rỉ ra.

“Ngươi cho rằng ai còn có thể giúp ngươi? Tống Tử Sâm đã chết, cho dù hắn còn sống, ngươi cho rằng trước kia hắn không thắng được ta, hiện tại lại được sao? Hay ngươi nghĩ nhỏ mù kia sẽ cứu ngươi?” Tiết Dương cười lạnh, tay du tẩu trên người Hiểu Tinh Trần, giọng nói băng lãnh, động tác ôn nhu.

Tựa hồ lại nhớ ra chuyện gì đó, hắn cười càng xán lạn, lộ ra hai chiếc răng nanh: “Nhỏ mù kia đích xác là muốn cứu ngươi, cũng coi như là một con chó trung thành, đáng tiếc, nàng cũng đã chết, bị rút lưỡi, mù mắt, phơi thây ngoài đồng, thật đáng thương.”

Vừa dứt lời, Hiểu Tinh Trần không nhịn được run lên, cô nương vẫn luôn hoạt bát kia, giờ lại trơ trọi nằm ngoài đồng sao? Y mang theo hận ý, cắn răng nghiến lợi hô: “Tiết Dương! Ngươi không chết tử tế được!”

“Ngươi hận ta sao? Hận ta cũng tốt, ngươi không thể toàn tâm toàn ý yêu ta, nhưng có thể toàn tâm toàn ý hận ta, chí ít ta cũng có cả một tấm lòng của ngươi, ngươi là của ta.” Giọng nói vốn luôn làm nũng Hiểu Tinh Trần, giờ lại thốt ra những lời khiến người ta run sợ.

Hắn cúi đầu hôn lên môi y, đầu lưỡi linh hoạt du tẩu trong khoang miệng, Hiểu Tinh Trần cắn, trong lúc nhất thời, máu tươi mang theo vị sắt rỉ tràn ngập vị giác, Tiết Dương lui ra ngoài, nâng mặt y hôn lên: “Ngươi cứ hận ta đi, càng hận ta, ta càng vui vẻ.”

“Thân ái đạo trưởng Hiểu Tinh Trần của ta, chính ngươi đã rất dơ bẩn rồi, ngươi là của ta, nên cùng ta xuống địa ngục đi.” Tiết Dương nghiêg đầu, khó có lúc không cười, “Một mình ta xuống đó sẽ rất cô đơn, nên cho dù ngươi không muốn, ta cũng phải kéo ngươi xuống cùng.”

Nước miếng mang theo máu, Hiểu Tinh Trần phun xuống mặt đất, y nở nụ cười, Tiết Dương đã thật lâu không thấy được nụ cười của y: “Cho dù dơ bẩn cũng sạch sẽ hơn ngươi, ngươi vẫn nên xuống địa ngục một mình thì hơn.”

“Cái này không phải do ngươi quyết định.” Hắn lột y phục trên người kia, Hiểu Tinh Trần run rẩy một chút, y biết thứ gì đang đợi mình, y cắn bả vai Tiết Dương, như thể muốn cắn đứt một khối thịt.

Không khí ám muội, nhuốm hơi thở dâm uế.

Thứ Tiết Dương có được từ trước đến nay không nhiều, nếu như Hiểu Tinh Trần đã đưa tay trước, cho dù y từ bỏ, hắn cũng muốn gắt gao trói bên người, sau đó, cùng nhau xuống địa ngục.

Tiết Dương cho rằng Hiểu Tinh Trần là vật sở hữu của hắn, cho nên, hắn cảm thấy đây chỉ là dục vọng chiếm hữu.

[Đồng nhân Hikaru no Go] Chương 12: Được ba mẹ ủng hộ là điều tuyệt vời nhất!

— Hệ thống danh tiếng

Danh tiếng: Nghĩa trên mặt chữ chính là việc chủ nhân trở nên nổi tiếng khắp thế giới.

Phương pháp thu thập: Một, tuân theo hệ thống mỗi ngày làm nhiệm vụ được giao. Hai, được thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt.

Sử dụng: Một, mở ra hệ thống mộng cảnh, nếu không mở một lần sẽ bị trừ 1000 điểm danh tiếng. Hai, mỗi 100 điểm danh tiếng có thể đổi lấy 1 điểm thưởng.

Nhìn bảng giới thiệu chức năng mới này, Shindo ngạc nhiên khó có thể kiềm chế, nếu không phải còn đang ở trong quán cà phê Internet, chỉ sợ đã nhảy cẫng lên rồi.

「Thế nào? Chức năng mới không tồi chứ!」Tiểu Nhất có thể nhìn thấu tâm tình vui sướng của Shindo lúc này, nhưng hắn cũng không quên nhận chút công lao về phía mình.

— Ừm!

Shindo cao hứng đến nỗi không biết phải nói thế nào, tuy không nói thêm gì nữa nhưng trong lòng hẳn là cảm kích không ít.

Hệ thống mộng cảnh mở ra, vậy thì cậu có thể gặp lại Sai rồi! Cho dù chỉ là trong mơ cũng khiến cậu mừng rỡ.

1000 điểm danh tiếng tuy rằng rất nhiều, nhưng chẳng phải còn tốt hơn là không có hi vọng gì sao?

— Cảm ơn, Tiểu Nhất.

Cảm ơn, Shindo Hikaru cũng sẽ không keo kiệt, có điều câu cảm ơn này khiến Tiểu Nhất không biết phải phản ứng thế nào.

Tiểu Nhất trong nháy mắt ngượng ngùng, vì không để cho Shindo nhận ra sự bối rối của mình, hắn liền bay vào mặt dây chuyền.

「Hừ!」Tiểu Nhất ngạo kiều vẫn như trước ngạo kiều!

Nghĩ rằng bay vào dây chuyền là có thể trốn tránh sao? Lẽ nào hắn không biết có câu giấu đầu hở đuôi sao? Biểu hiện rõ ràng như vậy, sao Shindo Hikaru lại không phát hiện ra chứ?

Không tiếng động ngoắc ngoắc khóe miệng, nhưng tuyệt đối không có ý cười nhạo Tiểu Nhất.

Coi như để lại mặt mũi cho hệ thống, lần này tạm tha vậy!! Shindo nghĩ.

Đang lúc Shindo tính toán xem phải mất bao lâu mới có thể thu được 1000 điểm danh tiếng, thanh âm Tiểu Nhất lại một lần nữa vang lên.

「Vì mới mở ra giao diện mới nên sẽ có một phần thưởng.」

— Cái gì?

「Tặng một lần mở hệ thống mộng cảnh.」

Tặng sao?!

Hạnh phúc tới quá bất ngờ khiến Shindo trở tay không kịp.

Thế nhưng lập tức phản ứng kịp, nghĩ ra đẳng thức một lần mở hệ thống mộng cảnh = một lần gặp được Sai, cậu lập tức tắt máy, lao ra khỏi quán Internet chạy về nhà.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mẹ Mitsuko, Shindo lấy hai cái bánh mì, ăn cho no bụng, rồi nói với mẹ:

– Hôm nay con mệt, con đi ngủ đây.

Sau khi lên phòng, suy nghĩ một lát rồi lại kéo cửa phòng nói vọng xuống với mẹ:

– Con mệt lắm luôn đó, nên từ giờ tới sáng mai mẹ đừng lên gọi con nha!

Đợi Mitsuko gật đầu, Shindo mới yên tâm vào phòng, nhưng để phòng ngừa vẫn khóa trái cửa.

Kế tiếp, kéo rèm cửa sổ, cởi quần áo, nằm xuống, đắp chăn.

Một loạt động tác liền mạch, chưa đến một phút Shindo đã nằm yên vị trên giường.

Hai mắt nhắm nghiền, dáng vẻ sẽ ngủ ngay lập tức, khiến Tiểu Nhất tức xạm mặt.

「Này này, Shindo Hikaru, cậu có biết bây giờ là mấy giờ không?」

– Sáu giờ!

「Mới sáu giờ mà cậu đã lên giường đi ngủ là sao hả!」

– Mặc kệ, tôi ngủ đây!

Trong lúc nói chuyện, Shindo vẫn không mở mắt nhìn hắn.

Xem bộ dáng là hạ quyết tâm muốn ngủ rồi.

Nhưng cậu đã quên, sớm như vậy, cho dù có nằm trên giường cũng làm sao ngủ được?

Không ngoài dự liệu, sau một tiếng như cương thi nằm trên giường, Shindo đột nhiên mở to mắt.

– Không ngủ được… – Thanh âm ủy khuất khiến Tiểu Nhất vốn đã đoán trước được chuyện này cười một tiếng.

– Làm sao bây giờ? – Cậu muốn ngủ! Cậu muốn gặp Sai!

「Tôi đã nói là cậu không ngủ được rồi mà!!」Tiểu Nhất đã sớm dự liệu được tình huống của Shindo, tỏ vẻ không chút đồng tình.

– Tiểu Nhất! Tôi muốn ngủ! – Lần đầu tiên hận tinh thần của mình tốt như vậy, thực sự là khóc không ra nước mắt.

Tiểu Nhất bĩu môi, trong lòng cười trộm nhưng ngoài miệng lại đưa ra cho Shindo một chủ ý:「Sữa bò nóng, trợ giấc ngủ. Cậu có thể thử… thử…」

Tiểu Nhất còn chưa nói xong, Shindo đã dùng tốc độ nhanh nhất nhảy xuống giường, chạy ra khỏi phòng, vẻn vẹn mấy giây, trong phòng chỉ còn lại chăn gối lộn xộn.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của ba mẹ, Shindo rót cốc sữa bò cho vào lò vi sóng quay nóng lại.

Nhìn con trai mình trong khoảng thời gian này ngày càng có những hành động quái dị, Mitsuko rốt cục không nhịn được mở miệng than phiền:

– Hikaru, có phải con nghiện nó rồi không?

– A? Gì cơ ạ? – Shindo nghiêng đầu không hiểu nhìn mẹ.

– Cờ vây… Con không cảm thấy con quá nghiện nó rồi sao? Mấy ngày nay ngày nào con cũng ra ngoài, về nhà thì nhốt mình trong phòng chơi cờ. Hôm nay lại còn… Hikaru rốt cuộc con đang muốn làm cái gì?

Lúc đầu Mitsuko cảm thấy vô cùng hài lòng khi con trai chuyên tâm học một thứ gì đó, nhưng sau đó, bà lại không kiềm được nỗi lo lắng trong lòng.

Hứng thú yêu thích cờ vây đương nhiên không phải vấn đề, nhưng bây giờ nhìn biểu hiện của Shindo, có lẽ không chỉ là hứng thú đơn giản như vậy.

Điều này khiến cho một người mẹ như bà làm sao có thể không lo lắng?

「Phát hiện nhiệm vụ, gạt hết mọi lo lắng của mẹ, đồng thời khiến bà đồng ý cho chủ nhân tham gia kì thi khảo sát chuyên nghiệp sắp tới.」

「Hoàn thành thưởng cho 50 điểm.」

Shindo hơi sững sờ, nhanh chóng nhìn thoáng qua thời hạn hoàn thành nhiệm vụ, phát hiện phải hoàn thành trong hôm nay, nhìn đồng hồ, chỉ còn năm tiếng!

‘Ting —’

Sữa đã hâm nóng, Shindo cầm cốc, không vội lên tầng, mà ngồi xuống bàn cơm.

Nhìn thoáng qua người ba đang đọc báp, Shindo một lần nữa nói thẳng.

Đối với người nhà, Shindo không thích quanh co lòng vòng.

– Ba, mẹ, con muốn chơi cờ vây!

– Ừm!

Phản ứng của ba hoàn toàn ngoài dự đoán của Shindo, chỉ một từ, rốt cuộc là ý gì?!

– Con muốn làm tuyển thủ chuyên nghiệp! – Shindo nói tiếp.

– Được! – Vẫn chỉ một từ, ba Shindo tỏ vẻ vô cùng bình tĩnh.

Nhưng mẹ Shindo lại lên tiếng:

– Thằng bé này, con nói linh tinh gì thế!

– Con không nói linh tinh! Con muốn trở thành tuyển thủ cờ vây chuyên nghiệp! –Shindo kích động nhìn Mitsuko.

– Thằng bé này! – Mitsuko không ngờ lại nhận được đáp án như vậy, hơi bất ngờ, nhìn về phía chồng mình mong sự giúp đỡ, lại phát hiện đối phương căn bản không hề để ý chuyện này.

– Hikaru con còn quá nhỏ, chuyện này chúng ta nói sau được không!! – Mitsuko hoàn toàn không biết gì về giới tuyển thủ cờ vây chuyên nghiệp, bà muốn tìm hiểu trước rồi mới tiếp tục đề tài này.

Để hoàn thành nhiệm vụ, làm sao Shindo có thể kết thúc chuyện này ở đây được?

Uống một ngụm sữa giống như nhấp một ngụm rượu, tự an ủi chính mình, đánh bạo có khi lại có chút tác dụng.

Mỉm cười với mẹ, giọng nói chậm lại, khác với lúc bình thường, thanh âm non nớt khiến người ta nhịn không được chăm chú lắng nghe.

– Ở Trung Quốc, cờ vây còn được gọi là mộc chồn hoang, vì nó giống như hồ li tinh, thay đổi thất thường, khiến người ta phải si mê, chìm đắm trong đó.

Mitsuko không hiểu nhìn Shindo, sao đột nhiên lại nói những chuyện này?

Bà không hiểu, nhưng cũng đồng ý lắng nghe.

Nhìn mẹ mình nghiêm túc nghe, Shindo vui vẻ cười, tiếp tục nói:

– Đây là sức hút của cờ vây, con cảm nhận được, con bị mê hoặc, con không thể kiềm chế!

– Con muốn được cùng những người khác đấu cờ, ta muốn cùng những người giỏi hơn đấu cờ, con cũng muốn trở thành tuyển thủ mạnh nhất!

Ánh mắt kiên định khiến Mitsuko và Shindo Masato đều không khỏi ngẩn người.

Shindo Masato buông tờ báo trong tay xuống, nhàn nhạt hỏi một câu:

– Con nghĩ rằng con có thể trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp sao?

– Vâng!

– Khi nào bắt đầu khảo sát?

– Tháng bảy bắt đầu.

– Vậy thì đi thi đi.

– A?

Shindo kinh ngạc nhìn ba, không nghĩ rằng dễ dàng đến vậy.

Ngoại trừ Shindo, Mitsuko cũng rất kinh ngạc, hai mẹ con cùng một động tác, mở to hai mắt không thể tin nổi nhìn Shindo Masato.

– Anh à! Anh nói gì vậy!

Shindo Masato vẫn vô cùng bình tĩnh nói:

– Cứ cho con nó đi khảo sát. Đàn ông con trai là phải có ước mơ, có mục tiêu!

– Nhưng… – Mitsuko vẫn cảm thấy con trai mười hai tuổi đi thi khảo sát tuyển thủ chuyên nghiệp, thực sự không đáng tin lắm.

– Con có thể đi thi, nhưng ba mẹ có một yêu cầu. – Shindo Masato đột nhiên nói.

– Là gì ạ? – Shindo hỏi.

– Con chỉ có một cơ hội duy nhất! Nếu không vượt qua được lần khảo sát này, thì sẽ không bao giờ được nhắc lại chuyện này nữa, được không?

– Được ạ!

Masato vừa dứt lời, Shindo ngay lập tức đáp.

Không hề do dự, vô cùng kiên định và tự tin.

Ước định đạt thành, Mitsuko cũng không có cách nào phản đối, thầm chấp nhận chuyện tháng bảy con trai sẽ tham gia cuộc khảo sát chuyên nghiệp.

「Hoàn thành nhiệm vụ, được thưởng 50 điểm.」

Shindo thở phào nhẹ nhõm, rồi về phòng, tiếp tục nghiệp lớn chìm vào giấc ngủ.

Mà dưới tầng hai vị phụ huynh vẫn đang thảo luận việc này.

Mitsuko không hiểu hỏi:

– Sao anh lại đồng ý cho Hikaru tham gia kiểm tra cuộc thi chuyên nghiệp này?

Masato lại một lần nữa mở ra báo chí, vừa xem vừa nói:

– Nó muốn thì cứ để nó thử, cuộc thi chuyên nghiệp cũng không phải dễ dàng vượt qua đến thế.

– Vậy nếu Hikaru vượt qua thì sao? – Mitsuko vẫn lo lắng.

– Qua? – Masato đột nhiên cười, nói – Nếu nó có thể qua, tức là nó có thiên phú về phương diện này.

– Có thiên phú, thì sao phải ngăn cản nó?

Nếu Shindo ở đây, nghe được ba Masato lời nói này, nhất định cậu sẽ vô cùng xúc động.

Còn gì hạnh phúc hơn việc được người nhà ủng hộ chứ?

Không biết có phải do tác dụng của sữa bò không, lần này Shindo trở về giường rất nhanh liền tiến vào mộng cảnh.

「Hệ thống mộng cảnh mở ra!」

Chương 11

Chương 13

 

[Đồng nhân Toàn chức cao thủ] Toàn chức ngạnh (Một)

Tác giả: niekar

Thể loại: Đồng nhân Toàn chức cao thủ

Phần mềm chuyển ngữ: Quick Translator, Google Translate

Bản dịch chỉ đảm bảo chính xác 70%

Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác hoặc sử dụng vào mục đích thương mại.

Xin cảm ơn!

——

1. Trận đấu quốc tế mở màn, hai đội gặp mặt.

“Ai u, anh là người nước nào, Mỹ sao? Nghe nói người Mỹ đều đặc biệt hai, là thật sao thật sao thật sao thật sao? Anh tên gì thế cơ mà tôi nghe cũng đâu có hiểu, anh là đội trưởng sao? Anh thấy người dẫn đầu đội chúng tôi không? Tôi nói cho anh biết tim anh ta balabala…”

Hoàng Thiếu Thiên vừa thấy đối phương đã ngay lập tức bắn súng liên thanh.

Phiên dịch có chút ngây ngốc, mở miệng như muốn nói gì, nhưng rồi lại thôi, cuối cùng đợi Hoàng Thiếu Thiên nói xong, phiên dịch sắc mặt không đổi nói với tuyển thủ nước ngoài, “Hello.”

Tuyển thủ nước ngoài: “Cho dù tôi không hiểu tiếng Trung nhưng cũng biết người ta không chỉ nói hai từ mà T^T”

# Hoàng Thiếu Thiên trầm mặc #

 

2. Chu Trạch Giai tham gia cuộc thi quốc tế gọi điện về cho đội phó nhà mình.

Giang Ba Đào trong phòng huấn luyện Luân Hồi nhận điện thoại. Thế là tất cả mọi người trong Luân Hồi đều chứng kiến:

“…”

“Đội trưởng thắng trận đấu đầu tiên sao, thật là lợi hại không hổ danh là đội trưởng!”

“…”

“Cái gì không dùng không cần mang về, đội trưởng có thể an tâm thi đấu xong là tốt rồi!”

“…”

“Cái gì? Phòng khách sạn không đủ, đội trưởng cùng người của Lam Vũ ở chung phòng sao? Hoàng Thiếu Thiên rất phiền? A, tôi biết, đội trưởng vất vả rồi!”

“…”

“Ừm, tôi rất khỏe, đội trưởng cũng bảo trọng, được, gặp lại sau.”

# Tiểu Chu rốt cuộc cậu nói cái gì thế #

# Giang đội phó anh hoàn toàn hiểu hết tiếng Chu rồi #

 

3. Thi đấu Vinh Quang quốc tế kết thúc, đội Trung Quốc cuối cùng cũng giành được quán quân.

Quyết định sau cùng là để cho Trương Giai Lạc lên nhận thưởng.

Diệp Tu: Đi hưởng thụ lạc thú chưa bao giờ được trải nghiệm đi, Lạc Lạc.

Trương Giai Lạc khó có lúc không tạc mao, nhưng kích động giống như muốn bật khóc.

Lãnh thưởng trên đài, chàng trai tết bím tóc giơ cúp lên trên đỉnh đầu, ánh đèn dưới đài lóe lên có chút chói mắt.

Thế là, anh bật khóc.

Đại Tôn, cậu có thấy không, quán quân, Vinh Quang nằm trong tay tôi, bỏ qua tất cả, ước mơ tôi tha thiết rốt cuộc cũng thành hiện thực.

Chiếc cúp này, là cho người dù phải rời đi nhưng vẫn chưa từng buông tay;

Là cho người thanh xuân đều dâng hiến cho Vinh Quang, mười năm trước sau như một;

Là cho người luôn đứng sau ủng hộ chúng tôi;

Là cho tinh thần vĩnh viễn không phai một;

Nguyện Vinh Quang của mọi người bất bại.

Quán quân đầu tiên của Trương Giai Lạc, là vô địch thế giới.

# Trương Giai Lạc vô địch thế giới #

 

4. Rời khỏi Zurich, trở lại Trung Quốc, Diệp Tu xuống máy bay một mình đi tới nghĩa trang Nam Sơn.

Hắn cầm một bó huệ dạ hương bước vào trong, hai bên đường bia mộ lẳng lặng đứng sừng sững, vắng vẻ trang nghiêm, giống như tách ra thực tại và cái chết, lạnh lẽo cô quạnh.

Diệp Tu đặt hoa xuống một bên, ngồi bên cạnh bia mộ, lẳng lặng hút thuốc, một điếu rồi lại một điếu. Diệp Tu ngồi bên mộ, tàn thuốc rơi vãi đầy đất.

Sau buổi trưa mưa tí tách rơi, dập tắt điếu thuốc cuối cùng của Diệp Tu.

Diệp Tu như thể không phản ứng kịp, kinh ngạc nhìn bia mộ.

Trong làn nước mưa lạnh như băng, Diệp Tu mệt mỏi dựa vào bia mộ, tựa sát vào, tựa như có thể lưu lại cảm giác ấm áp của người nọ, xa xăm mà hoài niệm. Xoay người khẽ hôn bia mộ, Diệp Tu nhắm mắt lại.

Mộc Thu, tôi mang giải vô địch thế giới trở về, có lẽ không còn tiếc nuối nào nữa.

Không phải, tiếc nuối duy nhất, có lẽ là không thể cùng cậu kề vai chiến đấu.

Thế nhưng không sao cả, tôi biết, cậu là tuyển thủ chuyên nghiệp giỏi nhất, Thương Vương đại đại.

Tô Mộc Thu, cậu sẽ mãi mãi sống trong Vinh Quang của Diệp Tu.

Vĩnh viễn không phai màu.

# tâm quá bẩn #

# sao lại ngược như vậy nhất định là tôi miêu tả không đúng #